Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Suối nguồn

Mình đã đọc xong quyen Suối Nguồn 'The Fountainhead' của Ayn Rand. Đây là môt quyển dài, dày và nặng. Và là một trong những quyển ấn tượng nhất đối với mình từ trước tới nay. Có lẽ là ấn tượng nhất.
Truyện chia thành 4 chương, với moi chương là tên một nhân vật nam: C1: Peter Keating, C2: Ellsworth Toohey, C3: Gail Wynand, C4: Howard Roark.
Nhân vật chính nhất là Howard Roark, các nhân vật nam thứ là 3 nguoi còn lại. Có môt nhân vật nữ chính xuyên suốt cuoc đời của 4 người đàn ông này: Dominique Francon, là vợ của PK, GW và HR, là người  hiểu ET và được ET chia sẻ sự đen  tối của bản thân. Riêng DF không có một chương riêng nhưng cô là một nữ nhân vật lôi cuốn và là  sợi chỉ xuyên  suốt cho cả câu truyện.
Nhận xét về truyện này, đây là một quyển tiểu thuyết nặng triết lý. Tác giả sử dụng  tiểu thuyết làm mục đích để diễn giải trường phái và quan điểm triết học của riêng mình, mà sau này phát trien thành triết học objectivism. Trong hơn 1000 trang, là sự  đối  lập mạnh mẽ giữa nhân sinh quan của tác giả, đó là tôn trọng con người, cái tôi riêng của mỗi cá nhân và chống lại các chủ nghĩa  tập thể, các tôn giáo sùng bái thánh thần, hạ thấp con người, kêu gọi con người phải coi đau khổ và chịu đựng đau khổ là con đường dẫn đến hạnh phúc nơi thiên đàng, chống lại chủ nghĩa vị tha, đức hạnh mà thực chất là các quy tắc để ràng buộc con người, để nhân danh tập thể, đám đông mà kìm hãm các tư tưởng riêng lẻ, sáng tạo.
Các nhân vật trong truyện đều rất hay, từ một PK yếu đuối, hư danh, thèm khát danh vọng nhưng lại là một kẻ bất tài, ăn cắp và hèn mạt, một ET thâm hiểm, ngọt ngào và ham muốn thống trị quyền lực thông qua thống trị linh hồn kẻ khác,  một GW mạnh bạo về tiền bạc và quyen lực khi là vua của báo chí, một DF xinh đẹp, thong minh và nổi loạn. Và tất nhiên là nhân vật lý tưởng HR, một người tài năng, sáng tạo và kiên định với lý tưởng mình theo đuổi. Dù là nhân vật chính nhưng HR không được mô tả nhiều, nhất là về nội tâm. Có lẽ tác giả muốn thông qua mô tả các nhân vật khác để tự làm nền cho HR. GW có thể về khía cạnh nào đó cũng là mẫu người mạnh mẽ và đầy quyền lực, nhưng cuối cùng, GW trong trận chến cuối cùng của mình, đã để đám đông khuất phục mình. Chỉ có HR, là người duy nhất, không bao giờ  từ bỏ lý tưởng của minh và  đạt được linh hồn bất tử của mình.
Co thể tình yêu của DF và HR khá lạ lùng, DF yêu HR, nhưng không chịu noi khi thấy HR bị xã hội ruồng bỏ, chà đạp. Và cuộc đấu tranh của HR với tư tưởng xã hội bảo thủ, cũng là cuộc đấu tranh của DF để thấy rằng, xã hội không còn làm cô  sợ hãi và tổn thương nữa. 
HR có thể là nhân vật lý tưởng và lạ kỳ, nhưng đó là mẫu hình ao ước của Ayn Rand để hướng tới thế - giới - như - nó - có - thể - là hoặc thế - giới - như - nó - phải - là chứ không phải là thế - giới - như - nó - đang - là. Chến thắng của HR tại phiên tòa cuối truyện là lý tưởng và hơi không thực, nhưng đó là tuyên ngôn của Ayn Rand.
Truyện được viết về thời gian năm hai mấy và ba may của thế kỷ 20, khi mà chủ nghĩa xã hội đại đồng hoành hành tại Đức, Liên Xô và vài nước. Nhưng cho đến nay, những tư tưởng của truyen vẫn thật thời sự và đáng suy ngẫm.
Có lẽ viết dài như vay, nhưng không thể diễn tả hết ý và cái hay của truyện. 
Hạnh phúc và niềm vui có lẽ đôi khi thật đơn giản, đó là khi đọc một câu truyện hay và nghe một bản nhạc tuyệt vời. Nếu như vậy, Suối nguồn là một trong những niềm vui nho nhỏ giống như bản nhạc Sextet vừa nghe hôm qua.
Chờ mong đến khi Atlas Shrugged được dịch.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét